Rồi một ngày ta âm thầm cảm nhận Để thấy đời bao góc khuất chông chênh Bóng hình nào in nỗi nhớ mông mênh Ta sầu muộn bởi em là huyền thoại.
Người khách lạ bên giòng sông chảy mãi Vẫn mơ về một dạ khúc liêu trai Thời gian trôi mềm nỗi nhớ thương hoài Trời thì rộng biết đâu là điểm hẹn.
Rừng thay lá đời có gì trọn vẹn Ta và em đành hai ngã rẽ chia Còn gì đâu tình cũ đã xa lìa Em cứ đi về phương trời đã định.
Xin hãy xem hợp tan là số mệnh Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua nhanh Bầu trời kia muôn thuở vẫn trong xanh Chỉ mình ta lặng thầm trong nuối tiếc.
Rồi em sẽ thương nhiều chiều tiễn biệt Sân ga buồn còn lại một mình ta Sẽ về đâu vài cụm khói la đà Hoàng hôn muộn ta còn chăng dĩ vãng. Nguyễn Quyền K6
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét