Trốn cơn khát, núp bóng mát ven đường, mới hay rằng mình mắc nợ quê hương; nhận ra rằng còn món nợ yêu thương cần phải trả cho con đường đã bước… Ông cha trao trọn dặm dài đất nước Hồn oai linh thành Tổ quốc thần thiêng truyền cháu con biết khinh miệt xích xiềng, xủng xoảng khua điên cuồng nghìn năm trước… Lênh đênh trôi theo vận đời xuôi ngược Hồn non sông thành hành lý vắt vai bóng tiền nhân trải bóng mát đổ dài Quê hương ơi! Còn nợ người nhiều quá!
Tiếng thầm thì trong hàng cây, kẽ lá… phải chăng là tiếng vọng của cha ông: “Cháu con ơi gắng gìn giữ non sông, cả dân tộc nợ con đường phía trước..." Vugia K7
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét